Archive for Tháng Mười Một 2006
Tự hát
Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay.
Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em.
Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết,
Biết lấy lại những gì đã mất,
Biết rút gần khoảng cách của yêu, tin.
Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu.
Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dãi đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh.
Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập cồn cào không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn.
Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi khi đi rồi
Add a comment Tháng Mười Một 30, 2006
8/9/2005
Nghĩ lại mình những năm về trước để xem mình như thế nào khi chân ướt chân ráo khi vào cấp 3.
Ngày ấy, mình cảm thấy vui lắm. Vui vì sẽ có bạn mới, lớp mới, thầy cô mới. Thực sự mình cũng chẳng quan trọng việc mình có học cùng ai hồi cấp 2 hay không nữa. Mình thích có những người bạn mới. Bạn bè với mình cũng quan trọng lắm chứ. Ngày ấy, mình thân với Hoà, Phương, Thu. Nhưng khi lên cấp 3 mình và Phương cùng học một trường, Hoà và Thu cùng học một trường; nhưng bốn đứa bốn lớp.
Lớp mới không vui như mình tưởng. Có thể đã quá hy vọng chăng? Nhưng dần dần rồi cũng quen. Mình thấy lớp mới cũng vui và những người bạn mới cũng tốt. Lúc đầu còn rụt rè, ít nói chứ về sau thì thoải mái. Càng học càng thấy gắn bó vơi lớp hơn và trường cũ, lớp cũ, bạn bè cũ sẽ mãi là những những kỉ niệm đẹp để nhớ về. Còn trường mới, lớp mới, bạn mới lại là niềm vui hiện tại.
Tuy nhiên, mới đầu học lớp 10 cũng thấy khó khăn ghê lắm. Khác về cách dạy nên cách học cũng phải khác đi. Thế nên, thời gian đầu, toàn điểm lẹt đẹt thui. Buồn lắm chứ lại hoang mang nữa nhưng thấy lớp mình ai cũng same same như nhau nên nghĩ rằng: ah, thì ra ai cũng như thế cả. Và như thế là yên tâm hơn một chút và tìm thấy những người bạn thân mới. Cũng vẫn chia sẻ với nhau về mọi chuyện nhưng bạn bè bây giờ không phải là Hoà, Phương, Thu nữa mà là Hà, Thúy, Hạnh. Không thể so sánh ai với ai cả vì mỗi người một kiểu.
Add a comment Tháng Mười Một 30, 2006
20/11/2005
Lâu lắm rồi hôm nay mới có mưa đá. Từ lúc chiều mình đã thấy trời tối om, đoán là sẽ có mưa nhưng không nghĩ là có mưa đá. Đang vắt quần áo chuẩn bị lên phơi thì mưa. Trời, lúc đầu thì chỉ có vài hạt mưa thui, được một lúc thì có mưa đá. Thích thì cũng thích thật, nhưng mà SỢ!!!!
Lúc đang ăn cơm thì mưa to kinh khủng khiếp, gió gào thét ầm ĩ cả lên. Đã thế lại còn đập vào mấy cái cửa kính làm cho chúng như muốn vỡ tan ra thành trăm mảnh…Dù sao thì mình cũng không thể tả hay ho như mấy ông nhà văn được. Nhưng mà phải khẳng định là chưa bao giờ mình lại sợ mưa như hôm nay. Bây giờ thì đã hết mưa rồi nhưng mà trong nhà vẫn còn lại dấu vết của trời mưa. Nhà cửa ướt át, bẩn thỉu….. Mà đã sợ mà lại không có bố mẹ ở nhà. Mình phải bật hết cả điện ở khắp mọi nơi có thể.
Thôi tạm dừng chuyện thời tiết ở đây.!!!
Add a comment Tháng Mười Một 30, 2006
28/11/2006
Trời hôm nay trở lạnh, có lẽ mùa đông đã đến thật rồi thì phải???
Sáng ra mình vừa mở mắt ra thì đã nhớ ra hôm nay là sinh nhật của Popeye. Nhắn tin chúc mừng nó và nó bảo là: Cuối tuần này về thì liên hoan!! Hura! Chắc là lại hoành tráng như năm ngoái đây. Nhớ lại cứ thấy buồn cười. Sinh nhật năm ngoái của Popeye cứ y như là đám cưới vậy. Thiếu mỗi cái rạp nữa thui là thành một đám cưới thật sự. Có cả bàn ghế, có cả cô dâu, chú rể đầy đủ. Lại còn Karaoke ầm ĩ nữa chứ. Popeye thì mặc váy hồng. Hihi!! Cả bố mẹ của Popeye cũng ra tận ngoài sân đón khách . ..
Năm nay thì không biết nữa, nhưng có một số chuyện xảy ra nên có thể sẽ không có đầy đủ mọi người như năm ngoái.. Mình đoán thế. Mà cũng có lẽ là chỉ có nhóm mình thui.
Dù thế nào thì lấn này cũng phải lấy bằng được quyển nhật kí nhóm từ tay Popeye, nó cầm lâu lắm rùi mà có viết được cái gì đâu. Lần nào cũng thế.
Tối, Oliver điện thoại đến, mình vẫn còn bực mình với nó nhưng nói chuyện một lúc thì cũng hết luôn. Hai đứa buôn lâu ơi là lâu, nó cứ kêu ầm ầm là lấy chồng khổ quá, chẳng có gì gọi là sung sướng cả. Kêu ở nhà chồng chán quá, bố mẹ chồng phức tạp quá… đủ mọi thứ linh tinh làm cho mình cũng chán, cũng không muốn lấy chồng luôn. Nó bảo chắc cuối tuần Popeye tổ chức sinh nhật thì nó cũng không đi được vì nhàchồng tuần nào cũng ăn uống, sum họp phải ở nhà nấu ăn,. Khổ thân, bụng to vượt mặt rùi nhưng mà vẫn phải làm mọi thứ, mấy bà chị chồng chỉ đến ăn rùi về. CHÁN!!
Add a comment Tháng Mười Một 30, 2006
26/11/2006
Sáng ra, điện thoại báo thức kêu ầm ĩ cả lên lúc 6h30. Mình uể oải dậy,vẫn còn mơ mơ màng màng vì tối qua thức khuya quá. Cố gắng mãi thì cũng bò ra được bến xe bus. Sáng chủ nhật, xe không đông lắm, mà lại có cả chỗ ngồi, may mắn thật.
Chuyện trên xe 29:
Cũng chẳng có gì cả ngoại trừ việc mình nhìn thấy thằng Bá Anh và một con bé (mình đoán là người iu nó) vi vu trên đường, đang chung nhau ăn một… củ khoai lang. Hehe, kể ra như thế cũng hay hay, thích thật đấy! Mình nhìn thấy quen quen, quay ra nhìn thì đúng là nó thật. Trong lúc nó đang mồm chữ O chuẩn bị ăn thì cũng nhìn thấy mình, thế là mắt nó cũng chữ O theo. Hihi!!! Tuy nhiên, mình bây giờ đâu phải là con bé sinh viên năm 1 đâu mà có thể í éo gọi nó từ trên xe bus được, thế nê nmình chỉ cười chào nó thui. Làm cho nó cũng phải toe toét theo. Khổ thân, đang ăn mà cũng…Nhớ lại hồi năm 1 mình và bạn Hưng trên xe 27 buồn cười thật.(….).Trông Bá Anh dạo này khác ghê, đẹp t–rai hơn hẳn ngày xưa, đầu tóc cứ gọi là…lung tung vì cố tình vuốt keo như thế mà.
Chuyện ở lớp:
v Lớp hôm nay có thầy mới, thầy dạy về luật thuế(không phải thầy mọi hôm dạy về kế toán thuế). Thầy càng nói, mình càng thấy thầy giống thầy
Nam. Vaàcàng nói thấy thầy càng có vẻ bất mãn với cái xã hội này….??? Nào là: hố giàu nghèo; nào là : bần cùng hoá nông dân…. Thầy đang nói thì không biết điện thoại của ai mà chỉ nghe tiếng Alo, rất to và buồn cười. Cả lớp cười lăn cười bò ra. Đã thế người ấy lại còn hiên ngang nói chuyện tiếp, không để ý gì đến xung quanh. Cả lớp càng cười, người ta càng nói. Thầy giáo còn dừng hẳn lại để nghe nữa chứ. Người ấy vẫn cứ tiếp tục. Thầy bảo học về luật thuế rất buồn ngủ, thỉnh thoảng trong lớp cũng phải có một vài tình huống như này thì sẽ đỡ hơn. Thầy vừa nói xong thì bạn ấy cũng nói xong câu chuỵện. Cả lớp cười nốt cho đỡ phí!!!!
v Nga béo hôm nay muốn chứng tỏ mình là một kế toán hay sao mà rất thích tính toán. Nào là tính điểm(cho nó, cho Liên, cho mình, cho Xuân, cho Thu , cho Huệ), tính giá ôtô(hoành tráng!!!), tính thuế, tính đủ mọi thứ có thể…(mà toàn tính bằng tay không, không dùng máy tính mới máu chứ). Mình càng trêu, nó càng tính. Hehe!! Buồn cười thật.
Chuyện trên xe 32:
Xe 32 vắng teo, mình ngồi ghế đầu tiên, ngay sau bác lái xe. Hà Nội mùa cưới có khác đi đâu cũng gặp đám cưới cả. Đông nhưng mà vui tấp nập. Lúc xe 32 đi qua đường Trần Bình Trọng, có một chú công an(à không, phải nói là một anh công an mới đúng) đứng rất nghiêm trang trên một cái bục, ngay bên cạnh cái bục ấy là một cái cột gì đó. Nhìn thoáng qua mình cứ tưởng anh ấy đang đứng cân đo điện tử, thấy buồn cười, quay lại xem cho kỹ thì hoá ra anh ấy đang đứng gác, càng buồn cười hơn(vì mình thui). Rẽ ra đường Trần Phú thì bị nắng chói chang, nắng xuyên qua cả người sang ghế bên cạnh(không có ai cả). Bác lái xe cũng bị nắng, bác ấy kéo ngay cái mành mành xuống, thế là hết bị nắng, còn mình, mình ước gì lúc ấy mình cũng có một cái mành mành như thế!!!
Buổi chiều:
Đi học, lại phải đi xe 29. Mà buồn ngủ thật, mình ngồi trên xe mà cứ gật gà gật gù mãi. Vào trong lớp cũng thế, mình Liên, Nga thay nhau ngáp. Trời đất kiểu gì í, oi bức như mùa hè, nhưng mà còn khó chịu hơn mùa hè vì lại còn hanh hao nữa chứ!
Add a comment Tháng Mười Một 30, 2006
Phan Xi Păng
Phan Xi Păng là ngọn núi cao nhất Việt Nam cũng là cao nhất Đông Dương (3.143 m) thuộc dãy Hoàng Liên Sơn, về phía tây nam thị trấn Sa Pa, nằm giáp hai tỉnh Lào Cai và Lai Châu thuộc vùng Tây bắc Việt Nam được hình thành vào thời kỳ tân tiến tạo cách ngày nay trên 100 triệu năm. Theo tiếng địa phương là “Hủa Xi Pan” và có nghĩa là phiến đá khổng lồ chênh vênh.
Chinh phục Phan Xi Păng
Đỉnh Phan Xi Păng hiện là điểm hẹn của nhiều nhà leo núi. Việc chinh phục đỉnh núi này có thể được thực hiện qua các tour của các công ty du lịch lữ hành chuyên nghiệp hoặc tự túc với sự dẫn đường của người bản xứ. Lộ trình leo núi có thể bắt đầu từ Hà Nội đến Lào Cai bằng tàu hoả trên quãng đường dài 333 km; rồi từ Lào Cai lên Sa Pa bằng ôtô qua 38 km; sau đó từ Sa Pa đến đỉnh đèo trạm Tôn hoặc ít phổ biến hơn là khu du lịch Cát Cát bằng ô tô hoặc xe ôm. Tại đây có số người dân tộc Mông, Dao làm nghề cửu vạn phục vụ khách leo núi đông nhất.Trước kia từ Sa Pa lên đỉnh Phan Xi Păng và quay trở về mất khoảng chừng 5–6 ngày. Hiện nay thời gian tổng cộng của chuyến leo núi chỉ còn 3 ngày, thậm chí 2 ngày hoặc với những người thành thạo và sức khẻo tốt thì có thể thực hiện trong một ngày.Hàng trình phổ biến nhất với khách du lịch là ba ngày. Sáng ngày đầu tiên đi ô tô từ Sapa đến đỉnh đèo trạm Tôn. Bắt đầu chuyến leo núi ở đó, đi xuyên qua các dãy núi, du khách sẽ dùng chân ở một địa điểm cao khoảng 1.900m cạnh suối. Họ sẽ cắm trại, nấu ăn và nghỉ qua đêm ở đây. Ngày thứ hai từ địa điểm cao 1.900m đó, họ sẽ leo lên tới đỉnh Phan Xi Păng 3.143m và nghỉ ăn trưa trên đỉnh, đây là quãng đường vất vả nhất trong toàn bộ cuộc hành trình. Sau đó du khách quay về trại nghỉ đêm thứ hai. Ngày thứ ba từ trại nơi 1.900m họ quay về Sapa theo một đường khác. Sẽ có xe đón du khách ở chân núi đưa về Sapa. Một quy định cho các nhà leo núi ở đây là không được xả rác trong rừng, tất cả sẽ được mang theo rồi đốt đi.
Mỗi đoàn leo núi có ít nhất hai hướng dẫn viên hoặc người dẫn đường. Ngày thứ hai khi du khách lên đỉnh Phan Xi Păng, một trong hai người sẽ ở lại trại nấu ăn. Ở gần đỉnh núi, du khách có thể hái măng về cho bữa ăn. Viếc nấu nướng cũng rất khó khăn, du khách phải đi kiếm củi, làm bếp. Ban đêm thường mưa và nhiệt độ hạ xuống rất thấp.
Những người chinh phục đỉnh núi này cần sức khoẻ, lòng can đảm, sự sẵn sàng chịu đựng khó khăn. Các vật dụng hữu ích cho cuộc leo núi này gồm giầy leo núi, áo mưa, lều, túi ngủ, thuốc men cá nhân, kẹo ngọt ăn để tăng glucose trong máu khi leo núi giúp giảm cảm giác tức ngực và khó thở khi leo lên cao. Việc hạn chế số lượng đồ dùng cá nhân giúp giảm trọng lực và làm việc leo núi dễ dàng.
Thời điểm leo núi thích hợp là từ tháng 9 năm truớc đến tháng 3 năm sau. Tuy nhiên đường lên Phan Xi Păng đẹp nhất là khoảng cuối tháng 2, khi các loài hoa núi đua nhau nở rộ.
1 comment Tháng Mười Một 25, 2006
Cách pha cà phê
Cách thưởng thức cà phê thay đổi tuỳ theo từng nền văn hoá, tập quán dân tộc hay khẩu vị từng cá nhân. Về cơ bản người ta phân biệt 5 hình thức khác nhau:
- Ở các nước Đức, Thụy Sỹ và Mỹ người ta pha cà phê bằng cách cho nước sôi chảy qua một cái túi lọc chứa bột cà phê. Cách thức này được Melitta Bentz phát minh ra vào năm 1908
- Phổ biến nhất ở Ý là cà phê espresso. Loại cà phê này được pha bằng cách cho nước bị ép dưới áp suấp cao chảy qua cà phê xay cực mịn. Cách pha này sẽ tạo ra một lớp kem từ dầu cà phê.
- Thổ Nhĩ Kỳ và các nước vùng Bankal pha cà phê theo “kiểu Thổ Nhĩ Kỳ”. Theo cách này cà phê xay mịn, đường và nước được cho vào một loại ấm mỏng hình chóp rồi đun lên. (xem thêm Mokka)
- Pha kiểu Pháp: kiểu pha này khá nổi tiếng và cũng rất gần gũi với nhiều người. Họ dùng một loại bình gọi là French press có cấu tạo tương tự như phin cà phê của Việt Nam. Bột cà phê được cho vào trong bình rồi dùng một miếng lọc bằng kim loại ép lên trên (press), sau đó rót nước sôi vào và đậy nắp lại. Nước sôi sẽ qua miếng lọc rồi thấm dần vào bột cà phê. Do tốc độ chảy của nước khi qua miếng lọc rất chậm nên cà phê sẽ rất đặc.
- Cà phê tan : loại cà phê chỉ cần đổ nước nóng vào, khuấy lên là có thể uống ngay.
Trên cơ sở năm cách pha chế trên mà ngày nay người ta phát minh ra hàng trăm công thức pha cà phê cũng như hàng ngàn món đồ uống có chứa cà phê. Nhiều cách thức đòi hỏi phải có máy pha cà phê chuyên dụng.
3 comments Tháng Mười Một 25, 2006
Cà phê Blue Mountain
Cà phê Blue Mountain là một trong những loại hạt cà phê arabica có giá thành cao và được ưa chuộng nhất trên thế giới. Nó có nguồn gốc ở vùng núi Blue Mountain thuộc Jamaica. Người ta gọi loại hạt cà phê này là Jamaican Blue Mountain để phân biệt với những loại hạt cà phê khác.
Với độ cao trên 2000 m, vùng núi Blue Mountains là một trong những vùng trồng cà phê cao nhất trên thế giới. Khí hậu ở đây dễ chịu, lượng mưa lớn, đất rất giàu dinh dưỡng và thấm nước tốt. Sự kết hợp giữa đất đai và khí hậu tạo nên điều kiện lý tưởng cho cây cà phê. Tuy nhiên loại cà phê này không thích hợp với các điều kiện khí hậu khác. Sự thay đổi khí hậu sẽ dẫn tới sự thay đổi hương vị cà phê. Chính vì thế mà hiện nay nó mới chỉ được trồng ở Jamaica và Hawaii
Theo những người sành cà phê thì loại cà phê này đượm mùi, ít chua, có chút xíu vị ngọt, đậm đà. Giá một kg cà phê loại này hiện nay khoảng 100 USD. Nhật Bản là nước nhập khẩu cà phê Blue Mountain nhiều nhất (90% tổng sản lượng).
Add a comment Tháng Mười Một 25, 2006
Tuyên ngôn độc lập Việt Nam
Hỡi đồng bào cả nước,
Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.
Lời bất hủ ấy trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do.
Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói: Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi.
Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được.
Thế mà hơn 80 năm nay, bọn thực dân Pháp lợi dụng lá cờ tự do, bình đẳng, bác ái, đến cướp đất nước ta, áp bức đồng bào ta. Hành động của chúng trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa.
Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào.
Chúng thi hành những luật pháp dã man. Chúng lập ba chế độ khác nhau ở Trung, Nam, Bắc để ngăn cản việc thống nhất nước nhà của ta, để ngăn cản dân tộc ta đoàn kết.
Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học. Chúng thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi của ta. Chúng tắm các cuộc khởi nghĩa của ta trong những bể máu.
Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân.
Chúng dùng thuốc phiện, rượu cồn để làm cho nòi giống ta suy nhược.
Về kinh tế, chúng bóc lột dân ta đến xương tủy, khiến cho dân ta nghèo nàn, thiếu thốn, nước ta xơ xác, tiêu điều. Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu.
Chúng giữ độc quyền in giấy bạc, xuất cảng và nhập cảng.
Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn trở nên bần cùng.
Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên. Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn.
Mùa thu năm 1940, phát xít Nhật đến xâm lăng Đông Dương để mở thêm căn cứ đánh Đồng Minh, thì bọn thực dân Pháp quỳ gối đầu hàng, mở cửa nước ta rước Nhật. Từ đó dân ta chịu hai tầng xiềng xích: Pháp và Nhật. Từ đó dân ta càng cực khổ, nghèo nàn. Kết quả là cuối năm ngoái sang đầu năm nay, từ Quảng Trị đến Bắc kỳ, hơn hai triệu đồng bào ta bị chết đói.
Ngày 9 tháng 3 năm nay, Nhật tước khí giới của quân đội Pháp. Bọn thực dân Pháp hoặc là bỏ chạy, hoặc là đầu hàng. Thế là chẳng những chúng không “bảo hộ” được ta, trái lại, trong 5 năm, chúng đã bán nước ta hai lần cho Nhật.
Trước ngày 9 tháng 3, biết bao lần Việt Minh đã kêu gọi người Pháp liên minh để chống Nhật. Bọn thực dân Pháp đã không đáp ứng lại thẳng tay khủng bố Việt Minh hơn nữa. Thậm chí đến khi thua chạy, chúng còn nhẫn tâm giết nốt số đông tù chính trị ở Yên Bái và Cao Bằng.
Tuy vậy, đối với người Pháp, đồng bào ta vẫn giữ một thái độ khoan hồng và nhân đạo. Sau cuộc biến động ngày 9 tháng 3, Việt Minh đã giúp cho nhiều người Pháp chạy qua biên thùy, lại cứu cho nhiều người Pháp ra khỏi nhà giam Nhật và bảo vệ tính mạng và tài sản cho họ.
Sự thật là từ mùa thu năm 1940, nước ta đã thành thuộc địa của Nhật, chứ không phải thuộc địa của Pháp nữa. Khi Nhật hàng Đồng minh thì nhân dân cả nước ta đã nổi dậy giành chính quyền, lập nên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Sự thật là dân ta lấy lại nước Việt Nam từ tay Nhật, chứ không phải từ tay Pháp.
Pháp chạy, Nhật hàng, vua Bảo Đại thoái vị. Dân ta đã đánh đổ các xiềng xích thực dân gần 100 năm nay để gây dựng nên nước Việt Nam độc lập. Dân ta lại đánh đổ chế độ quân chủ mấy mươi thế kỷ mà lập nên chế độ Dân chủ Cộng hòa.
Bởi thế cho nên, chúng tôi, lâm thời Chính phủ của nước Việt Nam mới, đại biểu cho toàn dân Việt Nam, tuyên bố thoát ly hẳn quan hệ thực dân với Pháp, xóa bỏ hết những hiệp ước mà Pháp đã ký về nước Việt Nam, xóa bỏ tất cả mọi đặc quyền của Pháp trên đất nước Việt Nam.
Toàn dân Việt Nam, trên dưới một lòng kiên quyết chống lại âm mưu của bọn thực dân Pháp.
Chúng tôi tin rằng các nước Đồng minh đã công nhận những nguyên tắc dân tộc bình đẳng ở các Hội nghị Têhêrăng và Cựu Kim Sơn, quyết không thể không công nhận quyền độc lập của dân Việt Nam.
Một dân tộc đã gan góc chống ách nô lệ của Pháp hơn 80 năm nay, một dân tộc đã gan góc đứng về phe Đồng Minh chống phát xít mấy năm nay, dân tộc đó phải được tự do! Dân tộc đó phải được độc lập!
Vì những lẽ trên, chúng tôi, chính phủ lâm thời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, trịnh trọng tuyên bố với thế giới rằng:
Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy.
Add a comment Tháng Mười Một 25, 2006
Những con hạc giấy
Theo truyền thuyết, khi bạn tặng người mình yêu 1000 con hạc giấy do chính tay bạn gấp, bạn và người ấy sẽ hạnh phúc bên nhau. “Hạc Giấy” . Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng biết bao chân tình. Tôi biết một chàng trai đã gấp 1000 con hạt giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì xán lạn nhưng họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau. Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng phải đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc nhưng rồi nỗi đau của chàng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy đễ cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty riêng của mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà người yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.
Một ngày mưa tầm tả, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như ngày xưa nữa,rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, như thể thời gian không bao giờ làm đổi thay nụ cười ấy, đag dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình.
Vì vậy, nàng quyết định xa anh. Nàng mong ước cha me sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn .
Add a comment Tháng Mười Một 25, 2006