Tương tư
Tháng Mười Hai 2, 2006
hoathuthuy
Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,
Một người chín nhớ mười mong một người,
Gió mưa là bệnh của trời,
Tương Tư là bệnh của tôi yêu nàng,
Hai thôn chung lại một làng,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này,
Ngày qua ngày lại qua ngày,
Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng,
Bảo rằng cách trở đò giang,
Không sang là chẳng đường sang đã đành,
Nhưng đây cách một đầu đình,
Có xa xôi mấy mà tình xa xôi,
Tương tư thức mấy đêm rồi,
Biết cho ai hỏi ai người biết cho,
Bao giờ bến mới gặp đò,
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau,
Nhà em có một giàn trầu,
Nhà tôi có một hàng cau liên phòng,
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông,
Cau thôn Đoài nhớ trầu không thôn nào .
Entry Filed under: Mục lục,Thơ Nguyễn Bính
1 phản hồi Add your own
Gửi phản hồi
Trackback this post | Subscribe to comments via RSS Feed
1.
Quách Văn Hoàng |
Tháng Mười Hai 12, 2006 lúc 12:54sáng12
làm sao tôi có thể quên được người ta khi tình yêu của họ đã in sâu vào trong trái tim tôi ?!!…?